Bình luận mới nhất

Kunst Und Poesie viết bằng hai thứ tiếng Việt và Đức

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2025

Tự tin hay tự ti, tất cả đều có thể chuyển mình – bất cứ lúc nào







Bạn có từng tự hỏi mình: “Liệu mình có đang tự đánh giá thấp giá trị bản thân không?”


Tự tin hay tự ti, tất cả đều có thể chuyển mình – bất cứ lúc nào


Jahn, một người đàn ông 38 tuổi, đã chia sẻ trong một lớp học về giá trị bản thân câu chuyện nhỏ của mình. Suốt một tuần, anh ấy hồi hộp sốt vó vì sắp phải thuyết trình điều gì đó quan trọng trong một hội thảo. Những ý tưởng của mình liệu có đủ thuyết phục không? Mọi người sẽ nhìn nhận ra sao? Nếu mọi chuyện không như ý, có phải mình sẽ bị chỉ trích đến không còn chút động lực? Thế nhưng, cuối cùng mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ. Jahn rạng rỡ vì đã vượt qua được thử thách.

Đa số mọi người trong lớp đều chúc mừng anh. Rồi đột nhiên, một thành viên hỏi: “Giả sử kết quả không tốt thì sao nhỉ?” Jahn lặng người. Cô ấy nhắc Jahn rằng: "Ngay cả khi thất bại, anh vẫn có thể tự hào về mình, vì anh đã thật sự cố gắng."

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2025

Die Magie des Gartens: Ein Sommertraum

Vân Anh Wendler - Sommer Blumen - Öl auf Leinwand 30cm x40cm


Die Magie des Gartens: Ein Sommertraum
Es ist, als ob die Sommerblumen den grenzenlosen Himmel widerspiegeln – ihre Farben leuchten, als hätten sie das Sonnenlicht eingefangen. In der klaren, strahlenden Luft, durchzogen von dem süßen Duft der Blüten, wimmeln die Bienen geschäftig umher, als wären sie tanzende Juwelen des Gartens. Sie scheren sich nicht um die Gefahren, die durch das leise Geplätscher der Spinnen entstehen, die in einem feinen Netz ihre Kunstwerke weben – unbeeindruckt und frei.

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2025

Trong tim bạn, trong tim tôi

 




Mỗi con người, như một bảng gam màu duy nhất trong bức tranh cuộc sống muôn hình vạn trạng, ai ai cũng đều mang trong mình một bản chất riêng tư và khát khao vươn mình chạm tới thế giới theo cách độc đáo nhất. Tôi cảm nhận từng tâm hồn giống như những đoá hoa, khi thời khắc thích hợp, sẽ ngập tràn hương sắc và tự do khoe mình giữa ánh sáng tinh khôi của tạo hoá. Nhưng có phải không ! đâu phải lúc nào sự rực rỡ ấy cũng tự nhiên hé mở. Qua từng lớp sóng xã hội hóa, ta học cách thả trôi bản thân và khẽ khàng giấu đi những sắc màu cá tính—chỉ giữ lại và phô bày những gì được yêu thương, được xã hội tán thưởng.