Bình luận mới nhất

Kunst Und Poesie viết bằng hai thứ tiếng Việt và Đức
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tinte & Farbe. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tinte & Farbe. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2026

Đừng mải xếp đá mà quên xây nền móng - Dein wichtigster Termin sollte der mit dir selbst sein






Có một nghịch lý rất lạ trong cuộc sống.

Chúng ta sẵn sàng dành hàng giờ để làm việc, kiếm tiền, chăm lo cho gia đình, trả lời tin nhắn hay giải quyết việc của người khác. Nhưng khi chỉ cần dành 15–20 phút để ngồi yên với chính mình, nhiều người lại nói: “Không có thời gian.”

Thật ra, không phải chúng ta không có thời gian.

Mà là ta đã quen đặt bản thân xuống cuối danh sách ưu tiên.

Ngày nào cũng vậy, công việc nối tiếp công việc, hết việc cơ quan lại đến việc nhà, con cái, bạn bè, những cuộc hẹn, những lo toan không dứt. Ta cứ chạy theo hết việc này đến việc khác, như thể chỉ cần dừng lại một chút là sẽ tụt lại phía sau.

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2026

Suy nghĩ luẩn quẩn – Khi đầu óc không thể "tắt" đượ


Hầu như ai cũng từng trải qua cảm giác này.

Buổi tối nằm trên giường, bạn cứ nghĩ mãi về một câu nói của sếp trong cuộc họp. Bạn tự hỏi: "Có phải mình làm sai không?", "Hay sếp đang không hài lòng với mình?", "Lỡ mai mình bị đánh giá kém thì sao?"

Nghĩ một lúc rồi thôi thì bình thường. Nhưng nếu đầu óc cứ quay đi quay lại đúng một vấn đề suốt nhiều giờ, nhiều ngày, thậm chí nhiều tuần mà vẫn không tìm được lời giải, đó gọi là suy nghĩ luẩn quẩn.

Vì sao chúng ta lại suy nghĩ luẩn quẩn?

Nhiều người cho rằng mình suy nghĩ nhiều vì quá cẩn thận hoặc có trách nhiệm.

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

Cái tốt luôn hiện hữu trong mỗi con người




Cái tốt luôn hiện hữu trong mỗi con người

Tôi tin rằng trong sâu thẳm trái tim mỗi người đều tồn tại một mầm thiện. Đó là phần trong trẻo nhất của tâm hồn, là khả năng biết yêu thương, biết cảm thông và hướng đến những điều tốt đẹp. Thế nhưng giữa những bộn bề của cuộc sống, những lo toan, hoài nghi và tổn thương, niềm tin vào cái tốt đôi khi trở nên mong manh và dần phai nhạt.

Thực ra, cái tốt không phải là điều gì xa vời hay lớn lao. Nó được nuôi dưỡng từng ngày từ những điều bình dị nhất trong cuộc sống. Đó có thể là một người nhường ghế cho người già trên chuyến xe đông đúc; một người xa lạ dừng lại giúp đỡ khi ai đó gặp sự cố trên đường; hay đơn giản là một lời động viên chân thành dành cho người đang trải qua những ngày khó khăn. Những điều tưởng như nhỏ bé ấy chính là những hạt giống của lòng nhân ái, âm thầm gieo vào cuộc đời niềm tin và sự ấm áp.

Cái tốt lớn lên từ những suy nghĩ lành mạnh, từ lòng biết ơn, sự tử tế và niềm tin rằng cuộc sống vẫn luôn có những điều đáng trân trọng. Mỗi khi chúng ta lựa chọn bao dung thay vì oán trách, lựa chọn sẻ chia thay vì thờ ơ, cái tốt trong ta lại thêm một lần được vun bồi. Và điều đó không chỉ làm cho người khác hạnh phúc hơn, mà còn khiến chính tâm hồn chúng ta trở nên bình yên và rộng mở hơn.

Hãy dành thời gian của mình để làm những việc có ích, dù là nhỏ nhất. Hãy yêu thương những người xung quanh bằng sự chân thành. Hãy mang đến cho người khác một chút hy vọng khi họ tuyệt vọng, một chút can đảm khi họ chùn bước, và một chút bình yên khi họ đang mệt mỏi. Đừng quá bận tâm rằng không phải ai cũng sống như vậy. Giá trị của việc làm điều tốt không nằm ở sự đáp trả, mà nằm ở chính ý nghĩa của hành động ấy.

Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2026

Một vòng trở về - eine Heimkehr

 


Thời gian không phải mũi tên – mà là một vòng trở về

Tôi đã được đọc ở đâu đó về điều ấy.

Con người từ lâu quen nhìn thời gian như một mũi tên: có khởi đầu, có đích đến, có trước và sau. Khi tin vào đường thẳng ấy, ta bắt đầu đo đếm đời mình nhiều hơn là cảm nhận nó. Ta hỏi: Ta đã đi được bao xa? – mà quên hỏi: Ta đang sống như thế nào?

Nhưng nếu lắng sâu, ta sẽ thấy nơi thân này có một nhịp điệu khác. Thân thể không sinh ra để vội vã. Nó chỉ học cách thích nghi – với kỳ vọng, với lịch hẹn, với áp lực phải “tiến lên”. Sự mệt mỏi không phải là yếu đuối. Đôi khi, đó chỉ là tiếng chuông nhắc rằng ta đang sống nhanh hơn khả năng tiêu hóa của tâm mình.

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2025

Chỉ cần đủ ấm để soi đường







Với chúng ta, mỗi hành trình trong đời đều là một điều kỳ diệu nhỏ bé. Những bước chân tưởng như bình thường ấy lại mang theo bao trải nghiệm quý giá, âm thầm diễn ra giữa nhịp sống hằng ngày.

Trên đường đi, chúng ta đã gặp những con người thật gần. Có những đoạn, ta bước cạnh nhau – cùng cười, cùng im lặng, cùng chia sẻ những tháng ngày nhẹ tênh như buổi sớm, khi sương còn đọng trên lá. Chúng ta đi đâu không quan trọng, bởi điều làm nên ý nghĩa chính là cảm giác được đi cùng nhau. Khi có bạn bè bên cạnh, con đường đơn sơ giản dị nhất cũng trở nên ấm áp và sống động.

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2025

Bàn về ĂN - UỐNG

 



Bạn thân mến,


Lâu rồi chúng ta mới trò chuyện. Không biết bạn còn giữ thói quen đọc vài dòng chia sẻ nhỏ mỗi ngày như trước kia không? Còn tôi, thỉnh thoảng đọc được một bài viết dễ thương nào đó của bạn, lại bất giác mỉm cười – giống như tìm thấy một mảnh ký ức cũ trong ngăn tủ lâu không mở.

Có những điều chúng ta nghĩ khác nhau, nhưng thật lạ, càng lớn tôi càng thấy mình dễ đồng cảm hơn. Có lẽ vì cuộc sống đã nhẹ nhàng dạy ta cách thấu hiểu thay vì tranh luận thì phải ( cười ). Và mạng xã hội – nơi tưởng chừng chỉ có ồn ào – đôi khi lại trở thành chỗ để ta tìm thấy những suy nghĩ đơn giản, chân thật như người quen cũ gửi đến nhau vài dòng hỏi thăm.

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2025

GIỮA DÒNG CHẢY





GIỮA DÒNG CHẢY
Vân Anh Wendler

Bạn dấu yêu
nỗi buồn không của ta.

Tiếng vọng mơ hồ
từ tâm thế giới.

Thẳm sâu vọng vào gió
Ta lại tự hỏi mình:
“Đây có phải tôi?”

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2025

Nếu hôm nay bạn cảm thấy mình lạc hướng…- Wenn du dich heute verloren fühlst …









Nếu hôm nay bạn cảm thấy mình lạc hướng…

Nếu hôm nay bạn cảm thấy lạc hướng, có thể là vì bạn đã cố gắng quá nhiều để “chọn đúng”.
Bạn đã hỏi ý kiến mọi người, đã lập danh sách ưu nhược điểm, đã thức khuya để suy nghĩ — nhưng vẫn chưa thể yên lòng.
Không sao cả. Đôi khi, không biết nên đi đâu cũng là một phần của hành trình.

Ra quyết định không chỉ là chọn giữa hai con đường, mà là học cách lắng nghe tiếng nói bên trong — nơi bạn vẫn biết mình cần gì, chỉ là lâu rồi chưa có dịp lắng lại để nghe.
1. Hỏi lòng: “Điều gì thật sự quan trọng với tôi?”

Hãy tạm gác câu hỏi “mình nên làm gì?”, và thử hỏi “mình cần điều gì nhất lúc này?”.

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2025

Thứ Năm, 9 tháng 10, 2025

Mắt Dịu Hiền



Foto : internet


Mắt Dịu Hiền


Nhìn người — bằng mắt dịu hiền,
Thấy trong buồn ấy, cũng hiền như sương.
Đúng sai — rồi cũng qua đường,
Còn nghe gió hát, trong vườn hư vô.

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2019

ES IST


Es ist die Sehnsucht, die dich nicht verlässt.
Es ist der Regenbogenschein am Himmel, der aus unserem Herzen kommt.
Es ist das Lebensgefühl, das da ist.
Es ist das Lebensthema, die eigenen Grenzen überwinden, um unsere wahre Liebe zu erfahren.
Es ist der tiefe Fluss des Lebens, der dir Angst macht.
Und wir leben …

Thứ Tư, 3 tháng 4, 2019

Nhớ

Có những lúc nỗi nhớ chỉ giản đơn là  ... thật nhớ,... thật nhớ....
Như  con gió lang thang trên đường
muốn tìm về khoảnh khắc...
Có những lúc nỗi nhớ  như cơn bão mùa động
Giật đổ,... xô mình.... hoang vu... tuyết vỡ.

Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017

Mache mehr als einfach nur existieren. Wir existieren alle. Die Frage ist: Lebst du?


Vor etwa 15 Jahren hatte ich eine Intervention mit mir selbst. Ich sass in der örtlichen Bibliothek an einem Samstagmorgen und las durch Hunderte von archivierten Einträgen in meinem Tagebuch. Genauer gesagt, schaute ich für all die unerfüllten Ziele und Visionen der Zukunft, die ich im Laufe der Jahre notierte. Und es dauerte nicht lange bis ich begriff, dass der gesamte Verlauf meines Lebens das Produkt von Stellungnahmen und Entscheidungen anderer Leute war. Jeden Tag lebte ich, um es den anderen Menschen recht zu machen, ohne dabei darauf zu achten, was das Richtige für mich ist.

 




Bis heute… und als ich heute Morgen aufwachte, staunte ich über mein Leben. Wo ich einst mit Angst aufwachte bei den Gedanken an einen neuen Tag, wache ich jetzt aufgeregt auf um einen neuen Tag zu beginnen- ich bin dankbar für das, was ich mit meinem Leben mache. Ich bin so glücklich, dass ich das tat, was ich zu tun hatte. Ich kämpfte durch schwierige Zeiten und Ängste begleiteten mich ständig, ich richtete mein Leben neu aus mit den Aktivitäten und Idealen, die mich lebendig fühlen lassen- und nicht andere.

50 câu nói của Paulo Coelho có thể thay đổi cuộc đời bạn

“Mỗi người dường như đều biết rất rõ về cách người khác nên sống ra sao, nhưng lại không biết gì về chính con đường của mình.” – Paulo Coelho

(Ảnh qua: A Conscious Rethink)

Paulo Coelho tác giả của những cuốn sách nổi tiếng thế giới và được bạn trẻ Việt Nam nồng nhiệt đón đọc như “Nhà Giả Kim”, “Mười Một Phút”“Bên bờ sông Piedra tôi ngồi khóc”.
Những cuốn sách này thực sự có thể thay đổi cuộc sống của chính bạn, nếu bạn tĩnh tâm lại, ngồi xuống và suy ngẫm về ý nghĩa của chúng.
Dưới đây là 50 câu nói được trích từ những cuốc sách của Paulo Coelho, chúng có thể truyền cho bạn thêm cảm hứng trong nhiều phương diện cuộc sống:

Về tình yêu

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2017

Atlantis und die große Flut

Das Zwillingzeitalter

ca. 6680 bis 4520 v. Chr.  (Treta-Yuga)


Die 1. Hochkultur der adamitischen Menschheit
– das erste Weltreich `Hanoch´, das durch die „Sintflut“ im Kaspischen Meer versank.





Die Sage von Atlantis

Es soll zuvor der sagenumwobene Kontinent Atlantis existiert haben, von dem es außer dem durch Platon übermittelten Vomhörensagen, keine gesicherte Information gibt. Diese Zeit liegt so im geschichtlichen Nebel, dass die undeutlichen Konturen des Zeitgeschehens zu vielen – auch abstrusesten Vorstellungen – Anlass boten. Hier keimen die Phantasiegebilde von Außerirdischen und UFOs und gründen die Mythen von den Göttern aus dem All, die noch vor der Adamitischen Hochkultur eine frühere Zivilisation auf der Erde gegründet hätten.
Der Grieche Solon (ca. -640 bis 560 v.Chr.)  soll in Ägypten erfahren haben, dass die ägyptischen Priester von Saiis (der damaligen Hauptstadt von Niederägypten und dem kulturellen Zentrum der damaligen Welt) Beweise über die Existenz eines versunkenen Inselkontinents hätten. Seit Platon (427-347 v.Chr.) davon in seiner Staatskunde „Politeia“ berichtete, in der es um das Konstrukt eines `Idealstaates´ geht, (der zum Glück nie verwirklicht wurde) prägt diese Sage vom Untergang des fantastischen Inselreiches `Atlantis´ die Mythen vieler Völker. Die Ägypter vermuteten ihren Ursprung im westlichen Ozean. „Amenti“ oder „Aalu“ soll der Name dieser legendären Urheimat gewesen sein. Noch früher hießen die Sumerer und Babylonier ihr – ebenfalls im westlichen Meer (Atlantischer Ozean) gelegen sein sollendes Stammland – „Arallu“. Später nannten die Wallisischen Kelten ihr geheimnisvolles Paradies „Avalon“ und die Legende der spanischen Kelten sprach von dem westlichen Inselreich „Antilla“ oder „Atlantida“. Für Indianerstämme Nord- und Mittelamerikas soll diese Insel, von der ihre Urahnen gekommen sein sollen, im östlichen Meer gelegen haben, was, von der anderen Seite betrachtet, geographisch die gleiche Gegend bezeichnet. Sie benannten diese untergegangene Welt „Atlan“. Damit erschöpfen sich aber auch schon die mythischen Sagen und geschichtlichen Indizien´, die immerhin die Phantasie der Menschen der letzten 2500 Jahre so anregten, dass es heute eine schier unüberschaubare Anzahl von Vermutungen darüber gibt, wo genau dieses untergegangene Reich wohl gelegen haben mag. So wundert es nicht, wenn einige Geschichtsforscher vermuten, das ägyptische Reich sei in Wirklichkeit das kulturelle Erbe, der vor dem Untergang geflohenen Atlantier. Ebenso atlantisch seien die Kulturen der Ureinwohner Mittelamerikas, der Ahnen der Olmeken, Maya und Inka.

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016

Ich sehe dich: du bist schön!

Amazing legs come from an amazing workout

Um sich selbst zu finden und zu lieben ist mitunter ein aufregender Weg zu gehen. Aber er lohnt sich.
Kürzlich war ich auf einem Seminar für Selbstentwicklung. Sicher kennen das die meisten von euch aus eigener Erfahrung, was man da so alles Schönes lernen kann.  Hier möchte ich eine Übung, besser gesagt eine Begegnung beschreiben, die eine wirklich unglaubliche Auswirkung auf die Selbstliebe hat – und nicht nur auf meine.  Es ging darum, die Schönheit in jemand anderen und in sich selbst zu entdecken. 
Zusammen mit 300 anderen Menschen sollten wir aufmerksam und ohne Vorurteile unsere Mitmenschen im Raum betrachten und versuchen, hinter unseren Schubladendenken und Vorurteilen in jedem Menschen seine einzigartige Schönheit, sein wirkliches Wesen und seine Wahrhaftigkeit zu entdecken. Kein leichtes Ding.
Nun, nicht jeder vermag in einem fremden Menschen auf einen Impuls hin etwas wirklich Wundervolles oder richtig einzigartiges Wunderschönes zu entdecken – schon im Alltag ist es ehrlich gesagt mitunter schon schwer genug, andere wahrhaftig liebenswert zu finden- vom richtigen „mögen“ mal ganz abgesehen.
Dennoch, ich bin der Menschenliebe aufgeschlossen – gemeinhin geht es mir so, dass ich Menschen eigentlich immer mag. Wirklich. Und zwar sehr. Und fast alle. Da muss jemand schon sehr unmenschlich daherkommen, dass es mich abstößt.

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016

Sie passt sich nicht an - Đó không phải là sự thỏa hiệp

Sie passt sich nicht an,
nur um bei dir geduldet zu sein,
Sie teilt nicht deine Meinung,
damit du Sie oberflächlich lieben kannst.
Sie bettet dich nicht in Harmonie,
damit du nicht gehst und Sie alleine bleibt.
Sie hätschelt nicht deine Empfindlichkeiten,
damit nur du dich wohlfühlst in deinen Ansichten.
Zwillings & Dualseelenliebes Foto. 
 Sie wird Ihre Stärken nicht vergessen,
nur damit du dich nicht schwach fühlen musst.

Sie will deine Tiefen, deine Ängste,
deine Schwächen und deine Wildheit,

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2016

Rosen öffnen die Tür zur Seele

Sie wächst in nahezu jedem Garten (Gartenrosen) und spielt in jedem Blumengeschäft eine Hauptrolle. Solange wir denken können, die Geschichte der Frauen zurückverfolgen können, begegnen wir der Rose. Im Orient (neuerdings auch bei uns)  werden Süssspeisen mit den duftenden Blättern der Rose aromatisiert und auch in der Kosmetik wird sie gerne verwendet.
Sie ist uns ein Begriff, wie  die Königinnen , die in Rosenblütenblättern badeten, deren Wege in den Palästen übersäht waren von den Blättern dieser magischen und weiblichsten aller Pflanzen. Allein die Vorstellung, dies selbst auch einmal tun zu können, ist uns eine große Verlockung.
Wohlig eintauchen in ein warmes Vollbad, sich vorstellen,  wie die ätherischen Düfte der Rosenblütenblätter den Körper  sanft umhüllen, und  Frieden schenken, so friedlich und harmonisch.
Ballast abwerfen mit einem Rosentee

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2016

All dein Schmerz - Tất cả niềm đau của anh




Du verharrst wie erstarrt in all deinem Schmerz,
weil man dich lehrte, dass Du stark sein musst.
Du schwimmst einsam in einem inneren Tränenmeer,
weil man von dir erwartet keine Gefühle zu zeigen.
In dir schreit es innerlich nach Zuwendung und Halt,
willst angenommen, gesehen werden, wie Du bist,
und doch, Du bleibst stumm in der inneren Starre zu Hause.
Widerstrebend nimmst Du jeden Fehdehandschuh auf,
den man dir lautstark und herausfordernd zuwirft,
damit Du das Bild der maskulinen Stärke aufrechterhältst,
Schmerz: dualseelen.orgund sehnst dich doch nur nach Frieden und Stille.

Đừng mải xếp đá mà quên xây nền móng - Dein wichtigster Termin sollte der mit dir selbst sein

Có một nghịch lý rất lạ trong cuộc sống. Chúng ta sẵn sàng dành hàng giờ để làm việc, kiếm tiền, chăm lo cho gia đình, trả lời tin nhắn hay ...