Thời gian không phải mũi tên – mà là một vòng trở về
Tôi đã được đọc ở đâu đó về điều ấy.
Con người từ lâu quen nhìn thời gian như một mũi tên: có khởi đầu, có đích đến, có trước và sau. Khi tin vào đường thẳng ấy, ta bắt đầu đo đếm đời mình nhiều hơn là cảm nhận nó. Ta hỏi: Ta đã đi được bao xa? – mà quên hỏi: Ta đang sống như thế nào?
Nhưng nếu lắng sâu, ta sẽ thấy nơi thân này có một nhịp điệu khác. Thân thể không sinh ra để vội vã. Nó chỉ học cách thích nghi – với kỳ vọng, với lịch hẹn, với áp lực phải “tiến lên”. Sự mệt mỏi không phải là yếu đuối. Đôi khi, đó chỉ là tiếng chuông nhắc rằng ta đang sống nhanh hơn khả năng tiêu hóa của tâm mình.