Bình luận mới nhất

Kunst Und Poesie viết bằng hai thứ tiếng Việt và Đức

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2025

Tự tin hay tự ti, tất cả đều có thể chuyển mình – bất cứ lúc nào







Bạn có từng tự hỏi mình: “Liệu mình có đang tự đánh giá thấp giá trị bản thân không?”


Tự tin hay tự ti, tất cả đều có thể chuyển mình – bất cứ lúc nào


Jahn, một người đàn ông 38 tuổi, đã chia sẻ trong một lớp học về giá trị bản thân câu chuyện nhỏ của mình. Suốt một tuần, anh ấy hồi hộp sốt vó vì sắp phải thuyết trình điều gì đó quan trọng trong một hội thảo. Những ý tưởng của mình liệu có đủ thuyết phục không? Mọi người sẽ nhìn nhận ra sao? Nếu mọi chuyện không như ý, có phải mình sẽ bị chỉ trích đến không còn chút động lực? Thế nhưng, cuối cùng mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ. Jahn rạng rỡ vì đã vượt qua được thử thách.

Đa số mọi người trong lớp đều chúc mừng anh. Rồi đột nhiên, một thành viên hỏi: “Giả sử kết quả không tốt thì sao nhỉ?” Jahn lặng người. Cô ấy nhắc Jahn rằng: "Ngay cả khi thất bại, anh vẫn có thể tự hào về mình, vì anh đã thật sự cố gắng."

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2025

Die Magie des Gartens: Ein Sommertraum

Vân Anh Wendler - Sommer Blumen - Öl auf Leinwand 30cm x40cm


Die Magie des Gartens: Ein Sommertraum
Es ist, als ob die Sommerblumen den grenzenlosen Himmel widerspiegeln – ihre Farben leuchten, als hätten sie das Sonnenlicht eingefangen. In der klaren, strahlenden Luft, durchzogen von dem süßen Duft der Blüten, wimmeln die Bienen geschäftig umher, als wären sie tanzende Juwelen des Gartens. Sie scheren sich nicht um die Gefahren, die durch das leise Geplätscher der Spinnen entstehen, die in einem feinen Netz ihre Kunstwerke weben – unbeeindruckt und frei.

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2025

Trong tim bạn, trong tim tôi

 




Mỗi con người, như một bảng gam màu duy nhất trong bức tranh cuộc sống muôn hình vạn trạng, ai ai cũng đều mang trong mình một bản chất riêng tư và khát khao vươn mình chạm tới thế giới theo cách độc đáo nhất. Tôi cảm nhận từng tâm hồn giống như những đoá hoa, khi thời khắc thích hợp, sẽ ngập tràn hương sắc và tự do khoe mình giữa ánh sáng tinh khôi của tạo hoá. Nhưng có phải không ! đâu phải lúc nào sự rực rỡ ấy cũng tự nhiên hé mở. Qua từng lớp sóng xã hội hóa, ta học cách thả trôi bản thân và khẽ khàng giấu đi những sắc màu cá tính—chỉ giữ lại và phô bày những gì được yêu thương, được xã hội tán thưởng.

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2025

Đôi mắt




Đôi mắt

nơi xác thân và tâm hồn chạm nhau.


Điểm giao thoa kỳ diệu,

bùng cháy thành ánh sáng,

phản chiếu lung linh qua từng ánh nhìn.

Đôi mắt cánh cửa sổ của tình yêu,

nơi ta dành cho người khoảng không thăng hoa,

rực rỡ và tỏa sáng

như thiên thần

giữa trần gian.

Điểm

xuất

phát

Thứ Năm, 17 tháng 7, 2025

Sehnsucht nach Wissen

 Immer tiefer tauche ich in die Entdeckungsreise ein und spüre die brennende Sehnsucht nach Wissen. Doch was erwartet mich am Ende dieses Weges, in der schier unendlichen Fülle des Lebens? 


Mit jedem Schritt, den ich setze, wird die abgewetzte Hülle, die mich umgab, ein Stück mehr abgelegt – wie ein zarter Kokon, der auf den Tag wartet, an dem er sich in einen Schmetterling verwandelt. Manchmal überkommt mich ein Gefühl des Kribbelns, als würde ein kalter Wind mich durchdringen und die nagenden Fragen in mir wieder aufwirbeln: „Was wartet auf mich in den Schatten der Vergänglichkeit?“ „Wohin wird mich diese Reise führen?“ „Kann ich in den unerwarteten Wendungen, die auf mich zukommen, meine innere Ruhe bewahren?“ Hast du dich auch schon einmal so gefragt? 



Das ist das Echo meines vertrauten „Ich“, das wie ein Schiff in der stürmischen See der Gedanken kämpft. Diese Fragen sind wie ein lebendiger Atem, der in einem Strudel gefangen ist, ohne Ausweg.

Bất diệt và trong sáng








Càng lún sâu vào hành trình khám phá, tôi càng thấm thía nỗi khao khát hiểu biết. Nhưng, tại điểm cuối của con đường ấy, điều gì đang chờ đón tôi, trong bao la kỳ diệu của cuộc sống?

Mỗi bước đi, từng lớp vỏ bọc cũ kỹ dần bị lột bỏ, giống như chiếc kén mềm mại chờ ngày hóa bướm. Đôi khi, tôi cảm nhận sự nôn nao, như một cơn gió lạnh lùa qua áo, đưa tôi trở về những câu hỏi day dứt: “Có gì vẫn chờ tôi ở lại trong những tiếc nuối?” “Hành trình này sẽ dẫn tôi đi đâu?” “Liệu tôi có thể kiểm soát bản thân trong những ngã rẽ bất ngờ?” Bạn có bao giờ tự hỏi như vậy chưa?

Đó là tiếng vọng của cái "Tôi" đã quá quen thuộc, đang vật lộn trong bão tố suy tư. Những câu hỏi ấy không khác gì luồng sinh khí, quẩn quanh trong một vòng lốc mà không có lối thoát.


Nhưng hãy lắng nghe, có điều gì thiêng liêng, sâu thẳm đang chờ bạn:

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2025

thiền

 



Bình yên như tấm gương chiều
Lặng đu trong khói, nắng phiêu la đà
Biết bao ham muốn ta bà
Lạc trong vũ đạo lac vào tim ta
Như giông như bão, nhập nhòa trắng đêm

********

Đu đưa lẻ bóng bên thềm
Thắp lời cầu nguyện ngôi đền ướt mưa.
Biết rằng sau những lưa thưa
Tim non vẫn đập hương đưa câu thiền.
12.07.2025
Vân Anh Wendler

Suy nghĩ luẩn quẩn – Khi đầu óc không thể "tắt" đượ

Hầu như ai cũng từng trải qua cảm giác này. Buổi tối nằm trên giường, bạn cứ nghĩ mãi về một câu nói của sếp trong cuộc họp. Bạn tự hỏi: ...