Kunst Und Poesie viết bằng hai thứ tiếng Việt và Đức

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

☼ Im Zauberwald ☼





☼ Im Zauberwald ☼
Fühlst du dich einsam?
Ist dir kalt?
Suchst du nach Wärme
fühlst dich alt?
Schließe die Augen, lasse dich fallen
höre auf, dich fest zu krallen
folge mir zum Zauberwald!

Bist du bereit nun?

Thứ Năm, 21 tháng 9, 2017

Du bist wütend auf deine Wut,

Du bist wütend auf deine Wut,
Bild könnte enthalten: eine oder mehrere Personen, Personen, die stehen, Himmel und im Freien machst dir Gedanken über deine Gedanken, freust dich über deine Freude und hast Angst vor deiner Angst. Du drehst dich im Kreis, verlierst die Kontrolle und wunderst dich über deinen Schwindel, deine Orientierungslosigkeit und deine Ohnmacht. Bleib mal einen Augenblick lang still, und lass deine Wut, Wut sein, lass deine Gedanken in Ruhe weiter kreisen und lass deine Angst, Angst sein. Die Wut an sich ist nicht das Problem und auch dein Gedankenkarusell ist wenig spektakulär. Das Problem ist die Aufmerksamkeit die du der Wut, den Gedanken, der Angst, der überschwänglichen Freude schenkst. Erst durch die Aufmerksamkeit gewinnen Gedanken, Emotionen und Gefühle an Raum und Platz und halten dich gefangen. Konzentriere dich auf nichts anderes, als auf das was du wirklich bist. Verankere dich dort und beobachte.

Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

Tình yêu như một con chim yêu tự do. Nó cần có cả bầu trời để có thể lớn lên.


Làm cuộc đợi chờ

     Viên đá nhỏ nằm trên  bàn , mỗi lần chạm  vào nó khiến  ta lại nhớ đến điều gì đó.  Có lẽ là điều mà mãi vẫn chưa muốn quên đi.  Thoắt ẩn thoắt hiện  ngưng trong những  mảnh vỡ vô định.  Chút  bần thần trở về bờ biển vắng, bần thần nhớ đến những cơn sóng trắng  cuồn cuộn xô bờ, tần ngần nhớ đến   cơ thể nhỏ bé cố náu  mình  nép  vào  thềm cát, vẫn không thể không run, trước những cơn gió lạnh ùa về lộng tung bên bờ biển rộng. Hương rong biển nhởn nhơ cợt đùa trên từng ngọn cỏ, những trảng  cát mịn màng  xạt đổ dưới lưng.


      Vị mặn của biển dường như sẽ mặn hơn khi lòng người mang nhiều  tiếc  nuối . Và niềm đau sẽ thê lương hơn  cùng gió khóc than khi ta quên đi chính bản thân mình.   Cái lạnh sẽ vô vi khi  hồn người lạc bước,  giữa những ngả đường mà  bất ngờ chẳng biết về đâu.